Monday, May 5, 2014

Đừng bao giờ buông liên tục tay khi vẫn còn muốn nắm giữ….

Vốn là một chàng trai tò mò

Đừng bao giờ buông tay khi vẫn còn muốn nắm giữ…

Anh hỏi cụ ông: “tại sao ông không đỡ bà lên ghế đá ngồi cùng với mình cơ mà để bà ngồi đối diện như vậy?!”. Buổi chiều đầu tháng 5 buồn triền miên. Em à. Lật giở cuốn nhật ký tính yêu của hai đứa mình.

Hốt nhiên anh dừng lại nơi hàng ghế đá bên bờ hồ - nơi mà ngày còn yêu nhau chúng mình vẫn hay ngồi ở đó.

Cuộc sống này vốn dĩ là thế phải không em? Tìm được một người thật sự yêu mình. Người đó không quan trọng lắm với mình. Đôi khi hai người cần phải ngồi đối diện. Và rồi. Chúng mình đã đi cùng nhau được 3 năm. Vì thế mà khi có được hạnh phúc thì hãy biết trân trọng và lắng tai nhau. Nhưng chỉ đến giờ. Ông cười rồi đưa tay mình ra nắm chặt lấy đôi bàn tay của người vợ và nói thầm nói: “Ông muốn bà ngồi đối diện để được ngắm nhìn bà nhiều hơn! Hơn nữa cả đời người trôi qua.

Chúng mình đã ngồi cạnh nhau nhiều lần nhưng lại chưa đối diện nhau một lần nghiêm chỉnh. Lặng im để lắng tai nhịp đập của con tim để cảm nhận được hết giá trị của hai từ “hạnh phúc”.

Muốn buông tay nhưng lúc nghĩ đến việc trường đoản cú. Cuốn nhật ký anh vẫn đặt trong balo và luôn mang theo bên cạnh như một báu vật.

Ảnh minh họa Anh ngẩn người một lúc với những dòng suy nghĩ liên miên. Da diết… Rồi anh ngồi xuống. Chốc chốc hai cụ lại nhìn nhau và cười một cách đầy âu yếm. Chỉ khi ngồi đối diện để nhìn nhau thì mới cảm nhận được hết niềm hạnh phúc thật sự cháu à!”. Lại rất mẫn cảm và hay mơ mộng về những câu chuyện tình lãng mạng.

Anh lẻ bước trong công viên giữa bao cặp người thương đang hò hẹn thân tình. Sao lại không thể đi cùng nhau nốt quãng đường đời còn lại. Ta cảm giác như thứ đó. Nên anh đã cố ý lại gần để bắt chuyện cùng hai cụ. Cụ ông đẩy xe lăn cho cụ bà đến ngồi bên chiếc ghế đá đặt dưới hàng phượng vĩ.

Tôi đưa bà về nhà nghỉ nhé” và bóng vía hai cụ dần khuất xa khỏi công viên thì anh mới giật thột như vừa trải qua một giấc mơ cổ tích. Bà đã ngồi bên cạnh ông. Hốt nhiên. Nếu vẫn còn yêu thì tại sao lại không núm giữ lấy nhau? Dẫu biết rằng yêu xa sẽ có những lúc sờn và mỏi mệt. Khi bà ngoan ngoãn ngồi im lặng trước mắt ông thì ông mới nhận ra là bà ấy đẹp lắm.

Anh nhìn thấy hai cụ già đang đi dạo công viên. Chấp nhận cùng mình đi đến cuối con đường thật là rất khó. Anh nhớ em. Ta vô tình để mất nhau. Với một ai đó. Cùng ông sẻ chia vui buồn nhiều rồi. Cụ ông để cụ bà ngồi đối diện với mình. Thỉnh thoảng ta quá quen với một điều gì đó. Đến khi cụ ông đứng dậy nói: “Bà mệt chưa.

Hãy nghĩ đến lý do vì sao chúng ta lại có thể nắm giữ được lâu đến như vậy!. Nhớ đến cồn cào.

No comments:

Post a Comment