Lúc đầu em cũng có những ngờ vực
Chỉ vì quá bận. Làm ăn khá phát đạt. Nay thấy em gầy quá. Em đành lặng im. Em yêu cầu anh cưới. Hay nhẫn nại chờ anh? LINH HOÀI. Phản đối quyết liệt chuyện đó.
Em cũng chưa có tài sản gì trong tay. Em và anh gặp nhau ngày một ít. Một năm trước. Em giận lắm. Ông bà không yên tâm. Hễ em nhắc chuyện cưới hỏi là anh nổi sung lên. Nguồn: Internet Gần đây. Công việc của anh còn chưa thật sự phát triển. Có khi hai tuần anh mới rảnh được vài tiếng đồng hồ. Hai đứa còn trẻ. Em thấy tình cảm anh dành cho em như đã nhạt. Đã không còn là điều quan trọng nữa.
Em tin là anh không có ai khác ngoài em. Em tiếc công nuôi dưỡng tình yêu hơn bảy năm qua và em thật sự vẫn còn yêu anh. Gọi điện. Thế nhưng. Cách đây hơn hai năm. Các em còn đi học… chưa thể cưới vợ được. Nghĩ để thêm vài năm nữa cũng chưa phải là muộn. Vì chị hai của anh đang bị vô sinh. Chưa báo hiếu được cho bố mẹ. Nhưng bận rộn nhiều hơn trước. Mới ra trường. Cưới xong sống ở đâu còn chưa giải quyết được mà cứ “lải nhải” hoài (chữ của anh) làm anh nhức đầu.
Thấy anh nói cũng có lý. Em và gia đình em chờ anh ngỏ lời tổ chức cưới. Anh im lặng rồi xin lỗi em. Chủ động chia tay thì em không làm được. Nhưng rà soát nhiều lần. Anh cũng không có thời gian trả lời hay nghe điện thoại.
Ảnh minh họa. Nếu em quá muốn lấy chồng thì kiếm người khác mà cưới. Những lời anh nói làm em rất thương tổn. Nhưng mãi vẫn không thấy anh đả động gì chuyện đó.
Anh giải đáp là sự nghiệp chưa vững. Anh bảo. Nhiều lúc em nhắn. Em lại đề nghị cưới. Anh nói là bố mẹ anh muốn em có bầu trước rồi mới cưới. Không thì chờ anh 30 tuổi hãy tính. Sức khỏe có vẻ không tốt. Từ đó đến nay. Chữa chạy khá lâu không có kết quả.
No comments:
Post a Comment