Monday, October 21, 2013

Những người phụ nữ nặng gánh sáng kiến mưu sinh.

000-100

Những người phụ nữ nặng gánh mưu sinh

Giá bán những ngày thường thì chẳng đáng gì nên phải trông vào mấy ngày lễ lớn hoạ chăng bán giá cao hơn”. Bán hoa cả năm rồi. 10 là ngày gì”. “Là ngày của người ta”. Cuối thu trời lạnh và liên tục đổ mưa khiến việc làm gạch càng thêm vất vả. Khoảng thời gian đó còn là thời khắc mà họ phải tất tưởi.

Tốn tiền. Công việc nhà cửa một tí rồi nhanh nhanh bảo tắt máy không thì. Còn với chị Dung (huyện Thạch Thất - Hà Nội). Còn quà hay lời chúc từ chồng vào ngày này là điều. Ngày đặc biệt này chỉ đơn giản là tranh thủ để kiếm thêm vài đồng mua sữa. Tại khu lò gạch ở xã thiên nhiên (huyện Thường Tín - Hà Nội). Đa số những người nữ giới nghèo.

Người làm quốc gia thôi. Nếu ngày 20. Mà không phải lúc nào cũng có việc. Những nữ phu gạch mơ ước ngày nào cũng có việc để đi làm. Vừa thoăn thoắt xếp gạch lên xe ba gác. Khó nhọc hơn ngày thường.

10. Than đen nhão nhoét bám đầy áo quần. Chị Thắm (huyện Khoái Châu - Hưng Yên). Những ngày này bận lắm. Giờ nhìn hoa cũng chán. Nghỉ là tiếc lắm. Có khi cũng không biết 20. 10 với những nữ giới tần tảo giản dị chỉ là niềm mong một ngày mới công việc thuận tiện.

Mỗi người một công đoạn. Thời gian ngủ thậm chí còn chẳng có.

20. 10 là một dịp để chị kiếm thêm tiền mua lạng thịt. Chị Lê Thị Hà (đội 7) vừa san sẻ: “Tôi làm phu gạch đã ngót 3 năm rồi. Chị cười nói: “Tiền công mỗi ngày chỉ 70. Bán đắt. 10 là của người ta. Mùa màng thất bát phải bám vào lò gạch để sống”.

10. Buôn may. Cần lao thuộc hạ mà chúng tôi gặp cũng đều cho biết. Thế thôi!. 000 đồng. Nhiều nữ giới khác được quây quần cùng gia đình trong một bữa cơm ấm áp. Bán trái cây dạo ở chợ Vĩnh Hồ (quận Đống Đa) tâm sự: “Từ ngày lên đây đi buôn tôi mới biết đến ngày 20.

Gom cả tháng đủ tiền ăn học cho con là mừng lắm rồi. Không tưởng. Bùn đất. Bán hoa trên đường Cầu Giấy thì ngày 20. Họ làm việc như quên rằng mình là phận chân yếu tay mềm. Thậm chí với nhiều người.

Dừng tay buộc lại quai nón đã rách. Lem nhem trên khuôn mặt gầy gò hốc hác của những nữ phu gạch. Được nhận những bó hoa báng. Niềm vui trong ngày 20. Chồng tôi đi làm xa. Có gọi điện cũng chỉ hỏi thăm con cái. Nên phải tranh thủ đi làm không dám nghỉ. Ngày 20. Đi sớm về khuya. 10 với họ không hề có điều gì đặc biệt.

Bìa đậu. Mua thịt cho con. Những món quà ý nghĩa thì với những người đàn bà quanh năm đội nắng mưu sinh. Chỉ dành cho đàn bà công sở. Cho các con ở nhà: “Nào có mong gì. Cần lao hầu hết là nữ giới.

No comments:

Post a Comment